Bài Văn Tả Ông Bụt

     

Gia tài bé bé dại của tôi ngoài những vật dụng học tập tất cả còn lại chỉ với sách và sách. Bà bầu tôi thiết lập tôi rất nhiều sách, trong số ấy truyện cổ tích nước ta được xếp thành một sản phẩm dài, tức thì ngắn bên trên kệ tủ. Chắc rằng từ bé tôi được chị em kể cho nghe những mẩu chuyện cổ tích nước mình phải đã say sưa trước nhân loại kì bí của thần tiên. Tôi trải mình một trong những cuộc đời đầy đau đớn của cô Tấm, anh Khoai rồi âm thầm cảm ơn ông bụt đã chỉ ra cứu giúp. Tôi yêu thích và từ bỏ vẽ hình ảnh ông bụt trong trí tưởng tượng của mình.

Bạn đang xem: Bài văn tả ông bụt

*

Thân bài:

Những buổi trưa hè rảnh rỗi, tôi thả lòng bản thân theo rất nhiều trang truyện rồi mộng mị nghĩ về một ông bụt thần kì, hiền khô và nhân hậu. Ông bụt của tôi thân thuộc mà thiệt giản dị, thân cận như thiết yếu ông ngoại của mình. Ông hơi gầy và gồm mái tóc white xóa giống như những đám mây bềnh bồng thả vơi trên không. Ông búi tóc củ hành nhỏ gọn sau gáy giống như các vị quan ngày xưa. Chưa bao giờ ông từng nào tuổi cơ mà da dẻ hồng hào, có phải vì năm nào ông cũng khá được ăn mọi quả đào tiên nghỉ ngơi hội bàn đào xuất xắc uống thuốc trường sinh. Tuy nhiên trên đuôi đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn nhưng thú vui thì vẫn còn trẻ trung. Tôi đam mê nhìn hai con mắt của ông, đôi mắt sáng tựa như những ánh sao và ấm cúng như ngọn lửa đêm đông. Đôi đôi mắt đã khích lệ biết bao số phận túng thiếu vươn lên và mang lại em ý thức vào cuộc đời. Ông cười rất tươi, nụ cười khiến cho khuôn mồm rộng ra trông cực kỳ phúc hậu. Mỗi lần ông cười hai mép lại rung rung khiến bộ râu chuyển động nhịp nhàng. Gần như lúc hài lòng, ông vuốt khẽ bộ râu white xóa cùng thả lâu năm xuống ngực, cả song lông mi rậm cũng white xóa như mây.


Mỗi lần xuất hiện là ánh hào quang tỏa sáng xung quanh ông. Ông cưỡi trên đám mây ngũ sắc thanh thanh xuống mặt đất rồi thân mật hỏi tín đồ đang ước cứu. Giọng ông trầm, ấm nhưng lại vang xa như âm thanh của chiếc suối róc rách. Ông bước mỗi bước chậm rãi, đàng hoàng như cất cánh nhẹ xung quanh đất. Ông bụt của tôi luôn luôn mặc một cái áo dài rộng white color có thêu hình long dát bạc đãi ở phía trước, nhì ống tay rộng lớn dài bít cả bàn tay, ở giữa là loại thắt lưng vàng óng ánh. Ông đi đôi guốc gỗ của bạn xưa mà lại chẳng khi nào nghe tiếng động. Bên trên tay ông bụt là cây phất è khắc hình long với ngàn tua lông tơ trắng như ngàn điều ước của fan nghèo khổ.

Xem thêm: Top 77 Bài Văn Tả Đồ Chơi Mà Em Yêu Thích Lop 4, 96 Bài Văn Tả Đồ Chơi Mà Em Yêu Thích Lớp 4

Ông bụt luôn luôn rất bí mật nhưng chỉ cần phải có ai đó đang gặp gỡ cảnh khốn cùng là ông lại xuât hiện tại ngay. Khi thì ông hiển thị giúp chị Tấm ,khi thì ông giúp anh Khoai .Cây phất trần đơn giản thế mà phép màu lại nhiệm màu. Sau khoản thời gian nghe rõ mẩu truyện của đầy đủ người, ông mỉm cười an ủi rồi tiềm ẩn “được rồi, ta để giúp con”. Ông nhẹ nhàng chuyển cây phất è lên tứ cái lọ xương cá của cô ý Tấm thì trong tư lọ ấy có áo quần đẹp. Ông chỉ vào trăm đốt tre tránh rạc, thốt nhiên trăm đốt tre nhập thành cây tre dài. Có khi ông biến thành cụ già ăn xin, khi thì bà lão túng thiếu để demo lòng xuất sắc của đông đảo người.Những tín đồ chân thành, xuất sắc bụng thì ông chuẩn bị sẵn sàng biến ước mơ của mình thành hiện tại thực. Nếu những người dân tham lam, xấu xí thì ông trừng phạt đích đáng. Ông chẳng bao giờ cần fan khác cần trả ơn, với ông người giỏi bụng được đền rồng đáp sống niềm hạnh phúc là ông cũng hài lòng.

Xem thêm: Vai Trò Của Cơ Khí Trong Sản Xuất Và Đời Sống, Lý Thuyết Công Nghệ 8: Bài 17

Kết bài


Tôi đã lớn đề xuất đủ đọc chẳng tất cả ông bụt nào trên đời này cả nhưng trong tâm tôi, ý thức về một ông tiên thân đời thường xuyên vẫn luôn hiện hữu. Ông tiên ấy sẽ là 1 trong người tốt, sống công bằng, luôn luôn bênh vực lẽ cần và sẵn sàng trợ giúp mọi fan khi bắt buộc thiết. Ông tiên, ông bụt còn làm tôi phân biệt mình phải nỗ lực hơn nữa nhằm học tập với rèn luyện đạo đức, sinh sống tốt, thực tình để nhấn được đều điều xuất sắc từ mọi fan và hoàn toàn có thể giúp đỡ những người khó khăn hơn mình.